VNC Album Project Diary

Friday, April 14, 2006

Trang ba - Desperado

02/04/2006

Sáng ra mới tới nơi đã được nghe cô thông báo là cô có bầu (dư âm 1.4) (?) Hôm nay tới lượt Phương với bài Desperado.

“Lúc thu 2 lần đầu bị không ưng ý, sau chú bảo là BE YOURSELF. Rồi chú hỏi là biết Desperado là gì không, em nói không biết. Rồi chú giảng giải câu chuyện, thế là mình giác ngộ, cảm xúc trào dâng, thu thêm 3 lần là chú bảo "that's a very beautiful one"."

Thằng bé phải tưởng tượng cảnh người mẹ ôm con trong tuyệt vọng, nắng vỡ đầu ra thế mà nó hát nghe mới thê thảm làm sao(!)

Phương nhanh chóng trở thành tâm điểm của bữa trưa, cứ 2 sợi bún được gắp lên là lại một lần nhắc đến chữ Phương, không thì cũng là những thứ ẩn dụ nói giảm nói tránh tương tự. Hôm nay em nó quả thật tỏa sáng với giọng ca đầy tuyệt vọng của mình.

Bữa trưa hôm nay có bún bò Nam bộ. Cô không ngừng than vãn chuyện bình thường mình nấu một mình mới nhanh làm sao, trong khi hôm nay tíu tít cả một đàn vịt lúc nhúc trong bếp thì mất những 2 tiếng đồng hồ mới xong, bày ra bàn nhìn toi tóp còn vỏn vẹn mỗi người một bát bún rất gọn gàng. Đã thế nước mắm thì lạt, tôm thì mặn chát. Cô đổ tại Lud mua nhầm nước mắm nên cô chịu không điều chỉnh được. Người này đổ tại người kia rất chí chóe. Về phần cô thì thế, nhưng chú lại có vẻ rất mãn nguyện và hạnh phúc. Trong suốt bữa ăn chú không ngừng nhắc đến giọng ca tuyệt vời của Phương và so sánh với sự handsome của mình. Có những người đàn bà đi ngang qua mà phải dừng lại để thốt lên Trời ơi trong đời tôi chưa bao giờ gặp ai handsome như ông. Ôi hạnh phúc thay.

As usual, chú không quên add thêm chi tiết quan trọng nhất luôn được tiết lộ cuối cùng...

"...bà ấy 75 tuổi, half blinded...”

Trang hai (bis) - Sunday and song recording

(Not thing new :| Copy and paste from my own blog. Written on 20 March, 06)

Went to Mr. Thang’s house for recording, again ill prepared. We didn’t even finalise the sequence and structure of the song. How sad! Maybe that’s what people call artistic, provision or whatever. But for me, I call that forever amateur, rough and full of opportunities. I came to the house with many different thoughts. Maybe, it was not about recording, because we hadn’t even met to talk about the song, maybe it was not about reading the book “Going home” that I was curious of, maybe it was not about getting acquainted and pleasing them. So what was the purpose of me going there? Come to think about it, I believe it was solely about my curiosity about this couple. I was curious about them because of the arrogance in the way they talk to and treat people, because I could feel their sincerity in helping us – a bunch of kids – in making the record. And up till now, I was right. I truly believe that people do have layers – just like Shrek :P.

Underneath those “mean” jokes and the arrogant appearance, this couple is full of love and caring. They treat us all like their children, strict, warm and a bit witty hehe. When it comes to work, Mr. Thang is very serious and he sincerely, strictly, simply wants the best out of each of us.

When you start paying attention, you will see the reflection of yourself whenever you go, whatever you do. Recording is just like golf! Enthusiasm and spirit alone are not enough. Mr. Thang told me: “You have more than enough emotion and feeling in your song, and that is adorable. The challenge now is to control it in your will, to control your breath, your release of words, to control your power to perfect it.” Yet it was so true about me. There’re so much more to master. I need to follow through with what I start, and must be able to reject the good to become the best!

Phew… Sounds like a lot of things to work on, but it’s happy to re-affirm that I have started on the right track. “I’m having a monster, a nine tale fox, in my heart! So it’s about tamming and control it.”

Anyway, back to recording. The first two times were very natural, my voice came in naturally and came out natually, yet rough and imperfect. The subsequent recording was like shit. I’m not talking about normal shit… fluid shit, ok? Hahaha, I consciously paid more attention to tempo, to rounding up the words, to control my emotion… and the whole thing messed up badly.

Until that point, I was so nervous that whenever the music started to play, my heart started bouncing up and down and all around. I kept missing the right tempo. Mr. Thang got angry and told me: “What’s wrong with you??? It’s nothing! Why are you so nervous? There’re only you and me… and Dang, and Tam and auntie and all your friends here… What’s wrong?” What a mean way of encouring a shaky boy! But it worked. I breathed in, breathed out… I wanted to scream out loud, jump up and down. And slowly, gradually, the things kicked in. I felt better and so did the recording go.

After each acceptable recording, I went back to the controlling room and talked with the old man. We listened to the song again. I kept talking to myself: “Please please! Don’t ask me to record the whole thing again! Please, just start from the second verse! Please, the bridge was all right!” But the old man was particular. He could always find something here and there. Then, he slowly turned to me, gave me a warm smile and gently said: “Go back to the room. We record again.” “Yes” - I said, feeling the whole ceiling collapsed on my head walking back to the recording room.

I must have tried 10 to 15 times that night. The strange thing was that, gradually, the ceiling became stronger and stronger; instead of collapsing, it just cracked, and then slowly became very strong and stable. I enjoyed the process, enjoyed being told off and chased back to the recording room.

After a few times I was chased back to the room, the recording became much better. This time, most of my tempo was right. The old man thought I had enough and called everyone to the room to listen to my record. The song was not bad at all, but to me, it’s full of flaws. And sad enough, this time, I felt so strong that this would never be acceptable. I want to perfect it! And that was not good enough. The old man burnt the song into the CD and gave me as homework. He said: “You have it! Listen to the your song. I want to make it your song, not anybody else’s.”

I went home. Thank you, uncle!

Trang hai - 6 Gentle Drive

Nhà số 6 Gentle Drive, theo như mô tả của chú thì " nhà có 2 vợ chồng với 2 con chó, về sau có thêm 2 thằng cháu và 2 em maids". Đây là bàn ăn và phòng khách. Chỗ này là góc hài hước ấm cúng của các ngày chủ nhật. Bên cạnh những vai trò rất quan trọng của cô chú ( nhà sản xuất âm nhạc kiêm thực phẩm kiêm phê bình nghệ thuật ), Nhím và Bin giữ trọng trách mở cổng cũng không kém phần hoành tráng. Đây cũng là những cái máy ghi âm và phát thanh tích cực nhất trong nhà :D



Nói một cách chi tiết hơn thì chú là một " con người cả đời yêu đến sói cả đầu và nhói cả tim" ( chú tự nhận mình như vậy sau một vài ly red wine). Chú rất thích được khen mình handsome, mỗi lần như vậy chú nao nức khó ngủ và không kìm được lòng mình phải kể cho bọn trẻ con nghe là chú đã được ngưỡng mộ thế nào, chú kể hết một ngày vẫn chưa thấy mình bớt handsome đi một chút nào.


Cô: thâm trầm và bí ẩn, quý phái, vẫn e thẹn ngượng ngùng quá thể trước đám trẻ con lúc chú cao hứng dìu nhảy theo giọng Desperado trầm buồn trên gác hai. Cô nấu ăn rất ngon, nói thế vẫn chưa đủ, đôi khi còn phải kể đến thẩm mỹ bày biện rất chu đáo, góp phần làm nên không khí tuyệt vời trên bàn ăn. Cô có biệt tài nói chuyện hóm hỉnh hài hước mà vẫn tỉnh bơ như thật :D Cô chú thi nhau hài hước hài hước trên bàn ăn như chơi trò vừa tung vừa hứng, vừa đấm vừa xoa rất thú vị và đáng yêu !

Bin: chuyên gia về ổ cắm điện và CD. không hề nao núng trước chiếc máy TASCAM đỏng đảnh chê bai từ đĩa TDK tới Sony, Maxell hay Imation. (Nhân đây phải nói xấu thêm về nàng công chúa Tascam này của chú. Nàng chỉ ưng Samsung CD, và chú khẳng định tất cả các brand khác đều là loại rẻ rúng không xứng đáng! ) Còn về phần Bin, với diện mạo của một học sinh trung học, tuổi của sinh viên đại học, chắc là không lâu nữa thì sẽ dậy thì hê hê hê ( đây là paste nguyên nhận xét của Đăng nhé, vì mỗi lần nghe Đăng gọi Bin là anh mà cô chú cứ chua xót thay cho thằng cháu mình! )

Lại nói về vụ máy thu âm và phát thanh, Nhím là một ví dụ điển hình. Cứ mỗi tuần đến thu một bài khác nhau thì cả tuần sau đó cái máy phát thanh này chỉ mở đi mở lại rên ư ử cái bài đấy cho đến khi có bài tiếp theo vào ngày chủ nhật sau đó. Ngoài ra đây là một nhân vật rất chu đáo bên bàn ăn và quậy phá trong phòng thu( hìhì). Một ngày đẹp trời nào đó ảnh Nhím thè lưỡi đầy nhục cảm sẽ được chính thức công bố trên blog để câu comments của mọi người :D

Cuối cùng là vài dòng về Nancy. Nancy là một trong hai chị maid, khá ồn ào sống động, đã học qua mấy trường đại học rồi và nói chuyện rất hiểu biết, tuy rằng chị ấy chưa có thời gian để hoàn thành course nào nhưng vẫn luôn nung nấu ước mơ đi Tây tiếp tục sự nghiệp của mình. Nancy phối hợp điệu YO với Phương thành một cặp hip hop rất đẹp mắt vui tai.